Trang chủ Năng lượng Bài 2: Cấu tạo và hoạt động của Torus

Bài 2: Cấu tạo và hoạt động của Torus

990

Torus là một trường năng lượng, bắt đầu và kết thúc tại một điểm “không” (0). Năng lượng đi ra từ điểm 0, theo những vòng xoắn ốc mở rộng ra đến cực đại, đảo chiều thu nhỏ dần trở về điểm 0 ban đầu.

Ở chiều mở rộng ra, nó là năng lượng dương. Ngược lại, chiều thu nhỏ là năng lượng âm. Khi năng lượng dương có giá trị lớn nhất, nó đảo chiều trở thành âm và ngược lại. Điểm 0 là cầu nối giữa hai trạng thái âm và dương, chính là những điểm tròn (trong âm có dương, trong dương có âm) của hình Âm – Dương hai chiều.

Torus này có khả năng mở rộng vô tận, tuy nhiên tổng năng lượng của nó luôn là 0 do sự cân bằng, âm dương luôn triệt tiêu nhau. Trường năng lượng Torus này thể hiện trong mọi trạng thái sống của tự nhiên, là một trong những hình dạng năng lượng cơ bản nhất của Vũ trụ.

Trường năng lượng Torus trên các hình thái tồn tại của tự nhiên

Trên đây là những kiến thức cơ bản, nền tảng và những vấn đề bạn cần lưu tâm trước khi đi sâu tìm hiểu.

Cần lưu ý lại một lần nữa: Phạm vi nghiên cứu này sẽ đi ngược lại tất cả gì bạn đã từng biết (hoặc cho là đúng) về cả khoa học, tâm linh và đời sống. Nếu bạn là tuýp người không thích sự mới lạ, thay đổi, có lẽ bài viết này sẽ không phù hợp với bạn. Còn nếu bạn là người thích khám phá những mới mẻ, không ngại thay đổi góc nhìn hiện tại của bản thân thì chúng ta thắt dây an toàn để khám phá vùng đất mới!

Sự hình thành của Vũ trụ

Khoa học cho rằng, Vũ trụ hình thành từ một điểm kỳ dị, tạo ra vụ nổ Big Bang cách đây khoảng 13,8 tỷ năm trước. Điểm kỳ dị là một điểm siêu nhỏ nhưng nén tất cả vật chất, năng lượng, không gian trong vũ trụ lại thành một. Điểm nhỏ nhất này nổ tung và tạo ra Vũ trụ như chúng ta được biết hiện nay.

Tuy nhiên, con người lại đặt một câu hỏi: “Cái gì tạo ra điểm kỳ dị này? Hiện chưa ai có câu trả lời thỏa đáng cho câu hỏi này cả.

Ngược lại, gần như tất cả các tôn giáo lớn trên thế giới hiện nay đều cho rằng Vũ trụ được tạo ra bởi một Chúa trời (GOD) có quyền năng vô biên, có khả năng tạo ra sự sống và trừng phạt con người nếu trái lời Chúa.

Và, chúng ta lại tiếp tục đặt ra câu hỏi: Ai, cái gì tạo ra Chúa trời đó phải có một Chúa trời A tạo ra chúng ta, rồi một ông Chúa trời B tạo ra trời A? Rồi quá trình này lại cứ tiếp diễn mãi?

Vậy, nếu hiểu theo góc nhìn có thời gian này, chúng ta sẽ mãi mãi thể hiểu được khởi nguồn và các tính chất của thực tại nơi con người đang sống. Chúng ta cần có một góc nhìn mới mẻ hơn, một góc nhìn tổng quát có thể giải thích tất cả các vấn đề trong khoa học, tâm linh, hợp nhất khoa học và tôn giáo.

Đó là những vấn đề chúng ta sẽ tìm hiểu ở chương này. Và tất nhiên, chúng ta sẽ giải đáp nó bằng chìa khóa mà tôi đã đưa ra ở phần mở đầu, đó chính là những kiến thức cổ của người xưa: Hình Âm – Dương.

Thái cực - Lưỡng nghi
Thái cực – Lưỡng nghi

Vô cực sinh Thái cực

Ban đầu, không có gì cả, không có không gian, thời gian, vật chất… Tất cả chỉ là hư vô. Khi không có gì cả, sẽ không có Chúa trời, vật chất, điểm kỳ dị, vụ nổ Big Bang… không có gì cả.

Vậy, chỉ có sự tồn tại hoặc sự không tồn tại, sự không tồn tại không sinh ra sự tồn tại.

Sự tồn tại chỉ là một ý thức thuần khiết, nhận biết về sự tồn tại của chính mình. Nếu không có ý thức thuần khiết này, sự sáng tạo sẽ không được nhận biết. Bởi vậy sự không tồn tại là những gì ý thức không nhận biết.

Nếu không có ý thức thì cũng không có Đấng Sáng tạo. Đấng Sáng tạo và Ý thức (Awareness) chính là một.

Ý thức thuần khiết này muốn trải nghiệm chính mình, đây là khởi nguồn của sự sáng tạo. Từ hư vô, ý thức sáng tạo ra một trường năng lượng – không gian đầu tiên bao trùm mọi hướng.

Không gian này chính là trường năng lượng đầu tiên để tạo ra vạn vật. Vì năng lượng không tự sinh ra và mất đi, nó được thoát ra từ điểm đầu tiên – ý thức thuần khiết, phóng đi khắp nơi và cuối cùng trở lại điểm này. Điểm ý thức là điểm “không” – hư vô. Từ điểm này năng lượng đi ra từ một hướng gọi là chiều dương, rồi theo một mặt cầu để quay về đầu ngược lại là chiều âm. Tổng năng lượng hướng ra (dương) và hướng vào (âm) bằng 0. Đây là Torus đầu tiên, hay là Thái cực – Hình Âm Dương đầu tiên. Vô cực sinh Thái cực:

Từ Torus đầu tiên này, ý thức sáng tạo ra trường năng lượng cùng với không gian của nó. Để tiếp tục trải nghiệm chính mình, ý thức cần biết được trên thân thể mình – trường năng lượng Torus này có những gì. Từ đó, ý thức phân mảnh ra thành những phần nhỏ hơn bên trong trường năng lượng tổng. Quá trình này diễn ra đầu tiên bằng cách ý thức tự phân đội, tạo ra 2 hình cầu trong một hình cầu lớn hơn, 2 Torus nhỏ hơn nằm trong Torus ban đầu.

Điều này còn được gọi là: Thái cực sinh Lưỡng nghi.

Sự phân đôi này tạo ra 2 Torus nhỏ có mức năng lượng đối nghịch nhau vì chúng cùng nằm trong tổng thể Torus đầu tiên. Ở đây, cũng tạo ra đường thẳng kết nối giữa 2 điểm ý thức với nhau, tạo ra khái niệm “thời gian”.

Thời gian được hiểu là sự thay đổi trạng thái nhận thức từ trạng thái đầu tiên sang trạng thái thứ hai và ngược lại. Với dạng Thái cực, không có trạng thái thứ hai để thay đổi nên thời gian là đứng yên mãi mãi.

Ngược lại, Lưỡng nghi là trạng thái mô tả quá trình mở rộng của không gian từ đó tạo ra thời gian trong vũ trụ. Tất nhiên, quá trình phản đối này tiếp tục, tạo ra 4 Torus nhỏ hơn nữa trong Torus tổng ban đầu.

Điều này người xưa gọi là: “Lưỡng nghi sinh Tứ tượng”.

Bài viết được lấy từ cuốn Luật Tâm Thức của tác giả: Ngô Sa Thạch, được vanmenhvn.com tổng hợp.

Xem lại bài viết trước:

Bài 1: Bản chất sự sống có liên quan đến năng lượng vũ trụ?


BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây