Trang chủ Phật pháp Nhân quả Luật nhân quả: Tạo phúc đức tốt đời sau sẽ huy hoàng

Luật nhân quả: Tạo phúc đức tốt đời sau sẽ huy hoàng

67
Trong Luật nhân quả, làm việc thiện để tạo phúc đức tốt phải mang tính liên tục nếu Ông bà tạo phúc thì cha mẹ an nhàn, cha mẹ tạo thêm đức thì con cái rạng rỡ, đến đời cháu chắt cộng dồn tất cả phúc đức của ông bà cha mẹ con cái lại thì đời này của cháu chắt vô cùng huy hoàng.

Tạo phúc đức cho nhiều đời sau

Phúc đức của ông bà cha mẹ để lại cho con cháu không phải sẽ chia đều cho từng người, mà sẽ có người hưởng ít có người hưởng nhiều.

Người con nào biết tích đức hành thiện có thể hưởng hết cả phần phúc của gia đình để lại, hay may mắn tột đỉnh là hưởng trọn vẹn cả phúc đức của một gia tộc. Và ngược lại sẽ có người con sống ở đời không biết hành thiện tích đức nên hưởng ít hoặc không được thụ hưởng.

Đó là lý do vì sao một gia đình có đông anh chị em, có người giàu người nghèo dù đều sinh ra từ một cha một mẹ và mang một họ.

Cha mẹ tạo phúc con cái sẽ được hưởng phúc
Cha mẹ tạo phúc con cái sẽ được hưởng phúc

Một gia đình có 10 phần công đức, sinh được hai người con thì có thể người này hưởng 9 phần, còn người kia chỉ hưởng có 1 nên khi vào đời người nào mang phúc phận từ kiếp trước cộng với hành thiện kiếp này sẽ gặp nhiều may mắn hơn người con khác trong gia đình.

Rồi cũng có người ăn phúc của cha, hoặc hưởng phúc từ mẹ. Không nhất thiết rằng con gái hưởng phúc cha hay con trai hưởng phúc mẹ, vẫn có trường hợp con trai hưởng phúc của cha và con gái hưởng phúc của mẹ. Nhưng người con không có phúc phận, không biết làm điều thiện thì dù cha hay mẹ cũng không được thụ hưởng đó là luật nhân quả chi phối số phận của mỗi người.

Nói chung con cái hưởng phúc người nào trong gia đình thì sẽ có nét mặt, dáng người đặc biệt là người thích làm điều thiện giống ông bà cha mẹ họ.

Với cha mẹ đều xấu xa, thất đức thì hiển nhiên sẽ không thể sinh ra phước phần cho con cái thụ hưởng. Khi đứa trẻ đó vào đời phải tự thân lập thân, tự mình tạo đức và tích phúc cho chính mình cũng như con cái họ sau này.

Nhưng dù có được hưởng hay không được hưởng phước phần từ cha mẹ thì bản thân vẫn cần phải tạo ra đức để bản thân được may mắn về lâu dài.

Vì phúc hưởng sẽ hết, tạo đức để duy trì sự an lạc, yên bình cho số mệnh. Có phúc tới đâu thì hưởng tới đó, còn muốn hưởng những thứ hơn người thì phải tích đức.

Tiền bạc, gia sản khi chết đi không thể mang theo hay để lại trường tồn cho con cái, duy chỉ có phúc đức là có thể lưu truyền từ đời này sang đời khác, người mất đi rồi vẫn có thể để lại cho con cháu.

Khi cha mẹ còn sống họ tạo dựng được tài sản, nhưng khi chết đi lập tức con cái sẽ đem bán và chia đều hoặc chia theo di chúc của người mất, đây chính là biểu hiện của việc phúc phần bị chia năm xẻ bảy quy đổi từ phúc thành tiền tài để thụ hưởng, cho nên mới có câu không ai giàu ba họ là như vậy.

Thường ở Châu Á ít có tiền tài của một gia tộc có thể duy trì đến đời thứ 3, nên dù ông bà đời trước giàu có nhưng đến đời này con cháu lại không được như vậy nữa cũng chính là do chúng ta đã hưởng cho bằng hết nhưng lại không biết tích đức cho chính mình.

Thứ mà con người có thể đem theo khi chết đi và truyền lại cho muôn đời sau chính là phúc đức mà họ góp nhặt được trong quá trình sống.

Phúc Đức là một danh từ của người Á Châu vô cùng màu nhiệm để chỉ sự may mắn và cứu rỗi, đó là thứ mà con người theo đuổi trong quá trình sống. Chỉ có người lương thiện mới thấy chữ Phúc Đức quan trọng mà thôi.

Phật dạy 3 cách bố thí để tạo phúc phận cho đời mình

Đức Phật dạy có 3 loại bố thí chúng ta có thể thực hiện: Bố thí tài, bố thí Pháp, bố thí vô úy.

Bố thí tài: Chính là dùng tiền bạc, tài chính cứu giúp những người khó khăn, nghèo khổ.

Bố thí Pháp: Chính là khuyến thiện để chúng sinh học Phật pháp, giảng pháp cho mọi người, dùng thiện niệm để cứu độ, giúp chúng sinh tin Thần Phật.

Bố thí vô úy: Nói một cách đơn giản chính là ăn chay, giới cấm không sát sinh…

Bố thí tạo phúc đức
Bố thí tạo phúc đức

Nếu thực sự thực hiện được một cách chân chính ba loại bố thí này thì chính là bạn đang gieo trồng nhân thiện tạo phúc đức vô cùng to lớn.

Khi hiểu được cần bố thí như thế nào đó chính là “tu phúc”. Cho dù trong đời này bạn không thấy được kết quả nhưng tương lai chắc chắn sẽ được phúc báo tốt lành. Tuy nhiên có một nguyên tắc rất quan trọng trong khi bố thí chính là bố thí trong phạm vi năng lực của bản thân mình.

Có một số người bản thân không có tiền liền đi mượn tiền để giúp đỡ người khác mong để tạo phúc đức. Phật có dạy bạn công đức trong khả năng làm được của mình, không làm được thì không cần miễn cưỡng. Ngoài ra còn một điểm rất quan trọng khác là: Sự bố thí thật sự không phải ở số lượng nhiều hay ít mà là xuất phát từ tâm của bạn. Nếu tâm bạn chân thành vui vẻ khi bố thí cho người thì rất tự nhiên sẽ tích được phúc đức rất lớn.

Trong cuộc sống số phận cuộc đời mỗi người không ai là giống nhau, có kẻ giàu, có người nghèo khó, lại có những kẻ túng quẫn đến manh áo che thân cũng không lo nổi. Thế nhưng không vì thế mà việc bố thí bị ngăn trở. Bố thí không chỉ bằng vật chất là cho đi, mà bố thí còn có nghĩa là buông bỏ…

Ngay cả lúc tay không, ta vẫn có thể bố thí. Có khi chỉ là một nụ cười nho nhỏ, lời hỏi thăm sức khỏe hay một tiếng chào thân ái. Như vậy đều đã là bố thí, đều đã tạo một cơ sở phúc đức cho chính mình vậy.


BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây