Trang chủ Phật pháp Nhân quả Tự tạo ác nghiệp cho thân vì nói lời cay độc

Tự tạo ác nghiệp cho thân vì nói lời cay độc

525

Tự tạo ác nghiệp cho thân vì nói lời cay độc trong cuộc sống là rất không nên, nó tạo ra cho chính bản thân những nghiệp báo.

Đức Phật dạy: Ác khẩu hay còn gọi là ác ngữ là một trong bốn điều bất thiện thuộc về lời nói (vọng ngữ, ỷ ngữ, lưỡng thiệt, ác khẩu). Nó sẽ gây ra nhiều hối hận cho con người trong cuộc sống sau khi nói ra.

Nếu những lời cay độc có thể tẩy uế mọi sự ố trượt thì nó đã không bị biến thành ác nghiệp.

Đức Phật dạy: Ác khẩu hay còn gọi là ác ngữ
Đức Phật dạy: Ác khẩu hay còn gọi là ác ngữ

Tác dụng của lời nói có thể xoa dịu nỗi đau trong lòng, làm vơi đi những tâm trạng buồn; lời nói nhã nhặn, lời khuyến tấn đúng thời, đúng lúc có thể làm thay đổi suy nghĩ tiêu cực của đối phương và từ đó dần dần sẽ làm thay đổi những hành vi, những việc làm bất thiện.

Ngược lại, lời nói cũng có thể đưa con người vào vực thẳm của tội lỗi, có thể khiến người ta ăn năn hối hận cả cuộc đời, trong đó lời nói ác ngữ, ác khẩu là một trong những nguyên nhân đưa đến hậu quả như thế.

Thận trọng với lời nói là thận trọng với ác nghiệp

Ác khẩu, ác ngữ là lời nói thâm độc, thô bạo, mắng nhiếc, chửi rủa… là những lời lẽ thiếu văn minh, đạo đức trong giao tiếp.

Đương nhiên, nói nặng lời, hoặc lớn tiếng trong chừng mực nào đó không phải là ác ngữ, nhất là trong quá trình giáo dục con cái của cha mẹ, giáo huấn học trò của thầy cô.

Tất cả mọi lời cay độc khi được ta thốt ra từ cửa miệng của mình dù là dành cho bất kỳ ai (kể cả kẻ hèn mọn nhất, ti tiện và xấu xa nhất) thì đối với kẻ đó cũng không có một chút lợi lạc nào. Thậm chí nó còn biến họ trở nên câm phẫn và cuồng nộ hơn nữa. Còn đối với bản thân ta (ta đã vô tình tự tạo một ác nghiệp cho thân mình).

“Phàm làm việc gì, suy nghĩ đến hậu quả của nó”, hay “Bồ tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả”, tức là người trí, người giác ngộ thì làm việc gì, nói lời gì, nghĩ điều gì luôn luôn cẩn trọng, cân nhắc đến hậu quả của nó. Ảnh minh họa.
“Phàm làm việc gì, suy nghĩ đến hậu quả của nó”, hay “Bồ tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả”, tức là người trí, người giác ngộ thì làm việc gì, nói lời gì, nghĩ điều gì luôn luôn cẩn trọng, cân nhắc đến hậu quả của nó. Ảnh minh họa.

Theo đạo lý nhân quả trong Phật giáo, thì một việc làm, một lời nói, một ý niệm suy nghĩ của thân, miệng, ý dù đó là thiện hay bất thiện đều đưa đến kết quả nhất định của nó.

Có những hành vi, lời nói, suy nghĩ được lập đi lập lại nhiều lần thì kết quả hiện hành rõ ràng hơn, chi phối mạnh mẽ hơn trong đời sống thường ngày của cá nhân đó.

Cho nên, có câu sách tấn rằng “Phàm làm việc gì, suy nghĩ đến hậu quả của nó”, hay “Bồ tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả”, tức là người trí, người giác ngộ thì làm việc gì, nói lời gì, nghĩ điều gì luôn luôn cẩn trọng, cân nhắc đến hậu quả của nó.

Đạo Phật đề cao sự tĩnh lặng

Với những người thường dùng lời nói thâm độc, thô bạo, mắng nhiếc, chửi rủa,…trong cuộc sống hàng ngày của họ, trước hết, chính bản thân của người ấy đã thể hiện lối sống thiếu phẩm chất, đạo đức, văn minh trong lời nói, trong giao tiếp và dẫn đến hạ thấp uy tín của tự thân, những người xung quanh sẽ dần dần xa lánh họ.

Những người thân của họ ít nhiều cũng ảnh hưởng lây bởi những lời ác ngữ này, nếu là bậc cha mẹ thường dùng ác ngữ đối với con cái thì những đứa trẻ này sẽ tiếp nhận và trong quá trình trưởng thành cũng sẽ ảnh hưởng những tính chất bất thiện này.

Theo đạo lý nhân quả trong Phật giáo, thì một việc làm, một lời nói, một ý niệm suy nghĩ của thân, miệng, ý dù đó là thiện hay bất thiện đều đưa đến kết quả nhất định của nó.
Theo đạo lý nhân quả trong Phật giáo, thì một việc làm, một lời nói, một ý niệm suy nghĩ của thân, miệng, ý dù đó là thiện hay bất thiện đều đưa đến kết quả nhất định của nó.

Khi biết được kẻ xấu ác- ta tĩnh lặng quán sát, điều phục bằng hành động khuyên lơn, răn dạy, chỉ cho họ thấy điều cần thấy, hiểu điều cần hiểu (là những hậu quả sẽ xảy ra với họ trong tương lai), chứ không phải mạt sát, thóa mạ họ.

Nhất là, trong xã hội hiện nay, một số bạn trẻ online trên mạng xã hội facebook, twitter,…thường dùng những lời lẽ ác ngữ, thô tục, xúc phạm đến người khác không phải là không có. Có thể các bạn cho rằng những lời nói này không chỉ một người nào cụ thể, không trực tiếp một ai, thì sẽ không sợ nguy hại.

Người biết tu- là người nhìn thấy được “hậu quả” trong mỗi nguyên nhân. Chứ không phải là kẻ mang “nguyên nhân” xâu kết thành “hậu quả”.

Mà Phật giáo gọi điều này là nghiệp, mà đã là nghiệp thì nó sẽ chi phối đối với đời sống của tự thân người đó. Vì thế, một lời ác khẩu, ác ngữ đều có thể đưa đến hậu quả khó lường.

Trong lúc dịch nạn này, hy vọng mọi người hãy cố gắng giữ tâm an tĩnh, đừng để tâm đến những điều phóng dật vô minh, vì khi đó ta sẽ là một phần hội nghiệp của người gieo, và khi quả xấu tựu thành, ta cũng không tránh được nghiệp báo.


BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây